|
Tôi vẫn tin rằng trong cuộc sống hiện đại, vẫn còn bao tình yêu đẹp. Ấy là khi tôi đọc được những câu chuyện tình yêu đẹp trên báo chí mà dường như chỉ tồn tại trong truyện cổ tích.
Nhưng tôi cũng hiểu rằng thật khó khăn để có một tình yêu đẹp trong thời buổi vật chất hiện nay.
Thời xưa, hai người yêu nhau sẵn sàng chung sống với nhau với một khái niệm mà đã trở thành chân lý sống "một túp lều tranh, hai trái tim vàng". Có lẽ vì khi ấy, con người ta mộc mạc, các nhu cầu vật chất cũng như tinh thần giản dị hơn, và người ta biết hài lòng hơn với những gì mình có. Nên với họ, chỉ cần có một tình yêu đẹp là đủ. Tất cả những thiếu thốn khác chỉ là chuyện thứ yếu.
Người ta sống theo khái niệm "một túp lều tranh, hai trái tim vàng" bởi vì nhiều người khác cũng làm thế và họ vẫn sống tốt, vẫn hạnh phúc. Một lý do nữa là khi ấy người ta cũng có lịch làm việc rảnh rang hơn, hết giờ làm việc cơ quan là có thời gian cho gia đình. Họ không quá ngập chìm trong những núi công việc ngút ngàn. Và như vậy, họ có thời gian nghĩ về nhau, yêu thương nhau và quan tâm đến nhau một cách thường xuyên, cụ thể hơn, và điều đó bổ trợ cho những thiếu thốn về vật chất mà họ chưa chu toàn được.
Còn giờ đây, vào thời buổi chạy theo vật chất với đồng tiền là thước đo của sự thành đạt, người ta không dám và khó có thể sống với khái niệm "một túp lều tranh, hai trái tim vàng" nữa.
Với không ít người, hễ rơi vào cảnh "một túp lều tranh" thì cũng khó mà có thể có "hai trái tim vàng". Nhu cầu của mọi người lớn hơn, đấy là mới chỉ nói đến những nhu cầu thiết yếu trong cuộc sống, như phương tiện đi lại (xe máy), phương tiện làm việc (máy tính) chẳng hạn. Vì vậy, để lo được cho mình đã là một điều khó khăn. Người ta ít dám nghĩ đến khả năng lại phải "gánh" cho thêm người khác nữa, hoặc là ở bên một người cũng có xuất phát điểm giống mình.
Người ta kinh sợ trước ý nghĩ yêu một người có hoàn cảnh khó khăn (người nghèo khó, người khuyết tật...) vì người ta sợ hãi những gian khó, vất vả mà họ có thể dự tính được. Và, nhiều khi, dù trong lòng yêu quý một người lắm, nhưng người ta cũng cố kìm nén lại, không để tình cảm phát triển nữa. Đọc những chuyện tình đẹp trên báo, người ta tấm tắc thật đấy, cảm phục thật đấy nhưng trong lòng có khi lại đang thầm so sánh rằng mình, nếu ở hoàn cảnh ấy, thì chẳng dám vượt lên cảnh ngộ như thế đâu.
Và dần dần, khái niệm "một túp lều tranh, hai trái tim vàng" đã trở nên không hợp thời, nhiều khi chỉ còn là trong dĩ vãng của những người thích hoài niệm.
Giờ đây, tìm một người bạn đời lý tưởng không nhất thiết có nghĩa rằng đó là một người mà ta yêu thương tha thiết, tìm hiểu nhau một thời gian, thấy hợp nhau, yêu thương nhau và đi đến kết hôn để được chung sống với nhau. Nhiều khi đó là tìm một đối tác với một số tiêu chuẩn về ngoại hình, học vấn, lương bổng... và ta “ráp vô”, tìm hiểu sau một thời gian ngắn là làm đám cưới. Hai con người phút trước còn xa lạ giờ sống chung một nhà, giống như thể là góp gạo thổi cơm chung.
Họ có khi cũng chẳng cần hiểu hết về những tâm tư, tình cảm của nhau vì cả ngày bận đi làm rồi, tối về lo tắm rửa, làm cơm nước, lại làm việc và đi ngủ. Và cũng với cách sống này, họ sinh ra những đứa con. Tôi băn khoăn không hiểu những đứa trẻ này liệu có được tình yêu thương thực sự của bố mẹ chúng không, đấy là chưa nói đến khả năng của việc "ông ăn chả, bà ăn nem" sau một thời gian hai vợ chồng chung sống.
Tôi không bi quan, không nhìn đời bằng cặp kính đen, nhưng sự thật đáng buồn nàyđang tồn tại.
Và tôi, một cô gái chưa lập gia đình, bỗng thấy sợ mênh mang. Tôi sợ rằng mình - dù không bao giờ muốn thế - sẽ lại là nhân vật của một cuộc “ráp vô.” Dù tôi mong muốn một tình yêu đẹp, nhưng chắc gì đã có những chàng trai mong muốn một tình yêu đẹp mà không chịu sự dẫn dắt của vật chất?
Chắc gì có những chàng trai sẽ yêu tôi vì tôi có những phẩm chất nào đó mà chàng ta ngưỡng mộ? Hay những chàng trai thời hiện đại chỉ chăm chăm đi tìm những cô gái có đủ những tiêu chí mà chàng ta đã vạch ra?
(THƯƠNG VŨ
Theo tuoitre)
|