|
“Yêu nhau mấy núi cũng leo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua” - câu ca nghe ra có vẻ cũ rích, vậy mà, thật chẳng sai cho chàng và nàng khi cả hai đang ở xa nhau hàng trăm cây số…
Mấy sông cũng lội...
H. học tại Hà Nội còn nàng thì ở tận trong Nam. Tuy hai người học chung từ thời cấp ba, nhưng tình cảm thì mới chớm nở sau mùa Hè đầu tiên “đội mác” sinh viên về thăm nhà.
Chẳng bao lâu đã hết Hạ, chia tay trong lưu luyến bịn rịn, nàng méo mó xa xôi: “Vô trong đó, nếu lỡ có nhớ thì biết làm răng chừ?”. Lửa tình còn nóng hổi, H. thổn thức: “thì H. sẽ sắp xếp vô thăm L. (tên của nàng), cứ yên tâm đi”. “H. nói thật chứ?” - nàng nũng nịu. “Ừ, chắn chắn rồi”.
Thực thi lời hứa, hễ cứ nghỉ lễ là chàng lại khăn gói lên đường “Nam tiến” một cõi đi về với tình yêu. Lần đầu tiên gặp lại chàng, khỏi phải nói nàng xúc động đến cỡ nào, H. cũng thấy hành động của mình thật vô vàn ý nghĩa. Và thế là sau mỗi chuyến đi, tình yêu như được thắp lửa. “Ai bảo xa mặt cách lòng chứ riêng H. mà nghe được câu nói đó là H. bắt bẻ lại liền!”- anh chàng si tình hồ hởi.
S. cũng có người yêu học xa. Không đợi đến dịp nghỉ lễ, cứ chiều thứ Sáu chàng tranh thủ đáp chuyến xe từ Thanh Hóa vô Huế thăm nàng. Hai người gặp nhau tay trong tay dạo vài vòng quanh bờ Sông Hương rồi la cà ghé hàng quán ăn uống, ngồi cà phê thủ thỉ tâm sự. S. thấy hạnh phúc với mình sao mà “bát ngát” đến vậy!
Mấy ngày ngắn ngủi cũng chóng vánh trôi qua, tối chủ nhật S. lại lên xe quay về với trường lớp mang theo lời hẹn: “Tuần sau anh sẽ đến”. S. đi rồi, H., bạn gái S., được bạn bè không ngớt lời trầm trồ thán phục. Cô cũng thấy tự hào quá đỗi.
Nỗi khổ “đầu tiên”
Sau, mỗi chuyến“đi sớm về trưa với tình”, điều mà cả H. và S. lo lắng vẫn là... vấn đề tế nhị nhất!
“Ét-vê” mà, đụng đến chuyện này anh chàng nhăn mặt ra chiều kham khổ: “Hạnh phúc thật đó nhưng tiền thì cứ rên khóc suốt. Hàng tháng ba mẹ chu cấp đủ tiền ăn học, chứai cho cái khoản đi thăm người yêu!”.
Để có tiền vô thăm nàng, H. phải bóp bụng dè xẻn, bớt hội hè nhậu nhẹt, rồi viện đủ nghìn không trăm lẻ một lí do chính đáng để xin tiền bố mẹ, khi không thể giơ mặt mo ra xin tiền được nữa thì hỏi vay bạn bè, cứ thế nợ chồng chất….vẫn phải vào Nam!
“Chẳng lẽ thú thật với nàng anh không vô nữa bởi không có tiền, như thế còn đâu cái mặt thằng đàn ông! Nhưng mỗi lần vô thì nội tiền tàu xe đã ngốn gần trọn năm trăm.Chưa kể vô trong còn gặp bạn bè của nàng, cũng phải cà phê cà pháo, đất Sài Gòn thì biết rồi đó… ”- Huy giãi bày nỗi thống khổ.
Khi có giông gió lại tốn thêm khoản “hầm cháo điện thoại” dỗ nàng. Nghèo vẫn hoàn nghèo, nợ cứ đà gia tăng.
S. không bi đát chuyện “đầu tiên” như H., nhưng bù lại, chàng nợ điểm triền miên! Ở gần nó có cái khổ của gần, mỗi lần đi về là S. mỏi nhừ, phải cúp buổi học sáng hôm sau để dưỡng sức. Chưa hết học kì năm thứ 3 nhưng số điểm chàng nợ đã cao ngất, ngang ngửa với số lần đi Huế rong chơi với tình.
Thay lời kết
“Sinh viên không yêu phí đời sinh viên!”, hiển nhiên thế. Song “tình yêu luôn đi kèm với tình phí”, dù tình gần hay tình xa thì cũng đều kéo theo những khoản đáng bận tâm. Bạn đang yêu đừng để sau những chuyến “đi sớm về trưa với tình” lại bắt mình gồng lên trả nợ - nợ tiền, nợ điểm, hay ấy là cái món nợ tình.
Đỗ Thu Lan |